Xem người dân Quảng Ngãi yêu bóng đá mà xót xa

Quảng Ngãi một ngày nắng như đổ lửa. Nhiệt độ ngoài trời gần chạm ngưỡng 40 độ, có những con đường nóng đến mức hơi nóng hắt lên rát cả mặt người đi đường.

Giữa cái nắng miền Trung khắc nghiệt ấy, tưởng như mọi người sẽ chọn ở nhà tránh nóng trong một ngày Chủ nhật oi bức. Nhưng ở sân Quảng Ngãi, từ hơn 1 giờ chiều, dòng người đã đổ về với niềm hân hoan chưa từng thấy.

Họ đến rất sớm, không phải vì trận đấu bắt đầu lúc đó, mà vì muốn tìm cho mình một chỗ ngồi có thể tránh nắng phần nào ở khán đài A1 và A2, nơi hiếm hoi có mái che. Khi đồng hồ mới chỉ sang 14h, khán đài A đã kín chỗ và xuất hiện cảnh chen lấn. Ban tổ chức phải thông báo người hâm mộ di chuyển sang các khán đài khác. Hơn 12 nghìn khán giả đã có mặt ở sân Quảng Ngãi cho trận đấu quyết định với CLB Gia Định, trận đấu mang theo giấc mơ vào chung kết tranh suất thăng hạng.

Có lẽ rất lâu rồi bóng đá Việt Nam mới xuất hiện một hình ảnh đặc biệt đến như vậy. Thật kỳ diệu khi hình ảnh đẹp ấy lại đến từ giải hạng Nhì.

Người dân Quảng Ngãi đội nắng xem bóng đá dù nhiệt độ ngoài trời gần chạm ngưỡng 40 độ. Ảnh: CLB Quảng Ngãi

Khán đài B, nơi nắng chiếu trực diện, gần như biến thành một “biển ô”. Cả trăm chiếc ô đủ màu sắc xuất hiện dưới cái nắng gay gắt. Có người bịt kín từ đầu đến chân, vừa che nắng vừa hò reo cổ vũ. Những tiếng hô vang vẫn vang lên không ngừng giữa cái nóng tưởng như có thể làm người ta kiệt sức. Đó không còn đơn thuần là chuyện đi xem bóng đá. Đó là tình yêu bóng đá đích thực.

Một tình yêu đủ lớn để người ta chấp nhận đội nắng hàng giờ đồng hồ chỉ để được nhìn thấy đội bóng quê hương thi đấu. Một tình yêu đủ lớn để nhiều người từ TP.HCM gác lại công việc, bắt xe hoặc lên máy bay về Quảng Ngãi chỉ để có mặt trên khán đài. Một tình yêu đủ lớn để sân Quảng Ngãi trở thành ngày hội thực sự của những người con Quảng Ngãi.

Điều đẹp nhất mà CLB Quảng Ngãi tạo ra có lẽ không nằm ở chuyện thắng hay thua, cũng không chỉ là giấc mơ lên hạng. Giá trị lớn nhất chính là việc họ đã đánh thức lại tình yêu và cảm hứng bóng đá nơi người dân tỉnh nhà sau rất nhiều năm Quảng Ngãi gần như biến mất khỏi bản đồ bóng đá chuyên nghiệp.

Bóng đá luôn có sức mạnh kỳ lạ như thế. Nó khiến những con người xa lạ có thể ngồi cạnh nhau, cùng hò reo, cùng vui buồn. Nó tạo ra cảm giác gắn kết mà rất ít điều trong cuộc sống hiện đại làm được. Một trận bóng đá có thể khiến cả thành phố cùng nói về một điều, cùng hướng về một nơi. Với Quảng Ngãi lúc này, sân bóng không chỉ là nơi thi đấu, nó giống như nơi để người ta tìm thấy niềm tự hào quê hương. Nhưng giữa những hình ảnh đầy xúc động ấy lại tồn tại một nỗi chạnh lòng rất lớn…

Sân Quảng Ngãi đã quá cũ kỹ. Mặt sân xuống cấp rõ rệt. Những bức tường rêu mốc, các khán đài bạc màu theo thời gian, cơ sở vật chất nghèo nàn… Tất cả tạo nên sự tương phản rất lớn với tình yêu mà người dân Quảng Ngãi dành cho bóng đá. Người hâm mộ Quảng Ngãi rõ ràng xứng đáng được nhận nhiều hơn thế.

Một địa phương có thể kéo hơn 48 nghìn khán giả đến sân chỉ sau 6 trận đấu sân nhà, trung bình hơn 8 nghìn người/trận ở giải hạng Nhì, rõ ràng không phải chuyện bình thường. Ngay cả nhiều đội bóng V.League cũng khó đạt được con số ấy. Tên tuổi CLB Quảng Ngãi lan tỏa mạnh trên mạng xã hội với hàng triệu lượt xem, hàng chục nghìn lượt tương tác mỗi trận đấu. Điều đó cho thấy bóng đá ở Quảng Ngãi không hề nhỏ. Nó đang có sức sống thật sự, và tạo ra niềm tự hào cho cả tỉnh.

Dù vậy, bóng đá muốn trở thành sức bật cho cả địa phương thì tình yêu của người dân thôi là chưa đủ. Bóng đá cần sự chung tay của rất nhiều phía, cần có sự đầu tư và quan tâm lớn. Một doanh nghiệp tâm huyết có thể tạo ra đội bóng, nhưng sẽ rất khó đi đường dài nếu thiếu sự đồng hành đúng nghĩa từ nhiều nguồn lực khác.

Thực tế, bóng đá chưa bao giờ chỉ là chuyện 90 phút trên sân. Đó còn là thương hiệu địa phương, là hình ảnh quê hương, là cơ hội phát triển du lịch, dịch vụ và kinh tế. Gia Lai là ví dụ rất rõ. HAGL không chỉ mang đến thành công thể thao mà còn giúp hình ảnh Gia Lai được biết đến rộng rãi hơn. Festival Bóng đá Quốc tế U14 Gia Lai 2026 là minh chứng cho việc bóng đá có thể mở ra những giá trị vượt xa sân cỏ.

Sân Quảng Ngãi cũ kỹ, tương phản rất lớn so với hình ảnh hàng nghìn người trên khán đài. Ảnh: CLB Quảng Ngãi

CLB Quảng Ngãi gửi lời cảm ơn người hâm mộ luôn đồng hành. Ảnh: CLB Quảng Ngãi

Quảng Ngãi hoàn toàn có thể làm được điều tương tự. Bởi bóng đá luôn chứa đựng những câu chuyện đẹp của cuộc sống. Có câu chuyện về những đứa trẻ nuôi giấc mơ đổi đời bằng trái bóng. Có câu chuyện về nghị lực vượt khó. Có những cảm xúc nhân văn mà bất kỳ ai cũng có thể đồng cảm.

Một đội bóng có thể trở thành niềm tự hào của cả vùng đất. Nhưng để giấc mơ ấy đi xa hơn, Quảng Ngãi cần nhiều hơn những tràng pháo tay trên khán đài. Cần sự đầu tư bài bản hơn cho sân bãi, cơ sở vật chất, đào tạo trẻ và cả một chiến lược phát triển bóng đá dài hạn. Bởi sẽ thật tiếc nếu một nơi có tình yêu bóng đá lớn đến vậy lại không được quan tâm xứng đáng.

Chiều Chủ nhật vừa qua, giữa cái nắng gần 40 độ, người dân Quảng Ngãi đã cho thấy họ yêu bóng đá nhiều đến thế nào. Và có lẽ điều bóng đá Quảng Ngãi cần nhất lúc này không chỉ là một chiến thắng hay một tấm vé thăng hạng, mà là một niềm tin rằng tình yêu của họ sẽ được hồi đáp xứng đáng trong tương lai. Tức sự quan tâm và đầu tư tương xứng với tình yêu bóng đá của người dân Quảng Ngãi.

Văn Nhân

https://www.saostar.vn/sao-sport/xem-nguoi-dan-quang-ngai-yeu-bong-da-ma-xot-xa-202606101027244214.html

error:
Khuyến mãi 1
Khuyến mãi 2
Khuyến mãi